Người [Áp-ra-ham, theo lý trí con người] cậy trông khi chẳng còn lẽ trông cậy, cứ tin, và trở nên cha của nhiều dân tộc, theo lời đã phán cho người. . .
Người chẳng có lưỡng lự hoặc hồ nghi (đặt nghi vấn) về lời hứa Đức Chúa Trời, nhưng càng mạnh mẽ trong đức tin, và ngợi khen Đức Chúa Trời. RÔ-MA 4:18–20
Trong chức vụ của mình, chúng ta muốn giúp đỡ nhiều người hơn mỗi năm và chúng ta tin rằng Chúa muốn chúng ta phát triển. Nhưng chúng ta cũng nhận ra rằng nếu Chúa có một kế hoạch khác, và nếu chúng ta kết thúc một năm mà không tăng trưởng gì, thì chúng ta không thể để hoàn cảnh đó kiểm soát niềm vui của mình.
Chúng ta tin nhiều điều, nhưng ngoài tất cả, chúng ta tin vào một Đấng. Đấng đó chính là Chúa Giê-su. Chúng ta không phải lúc nào cũng biết điều gì sẽ xảy ra. Chúng ta chỉ biết rằng nó sẽ thành ra ích lợi cho chúng ta!
Như có chép rằng Áp-ra-ham, sau khi đánh giá hoàn cảnh của mình (ông không bỏ qua sự thật), xem xét sự bất lực của cơ thể mình và sự hiếm muộn của tử cung Sa-ra. Mặc dù tất cả lý do của con người để hy vọng đã biến mất, nhưng ông vẫn hy vọng trong đức tin. Áp-ra-ham rất tích cực trong một tình huống rất tiêu cực! Hê-bơ-rơ 6:19 cho chúng ta biết hy vọng là cái neo của linh hồn.
Hy vọng là sức mạnh giúp chúng ta đứng vững trong thời gian thử thách. Đừng bao giờ ngừng hy vọng. Đừng sợ hy vọng. Không ai có thể hứa rằng bạn sẽ không bao giờ thất vọng. Nhưng bạn luôn có thể hy vọng và tích cực.